Độ mới: Sách cũ ít

“… Gần mười lăm năm dài sống đời viễn xứ, đôi chân tôi đã liêu xiêu đi qua nhiều làng mạc, phố phường khắp nơi trên thế giới. Vậy mà có lúc lại thèm đến điên lên được khoảnh khắc chậm rãi, một mình, bên ly cà phê sữa đá, với cuốn sách dở dang ở Coffee Bean trước Nhà thờ Đức Bà, ngắm bao cuộc đời chìm nổi. Tôi chỉ là gã trai phong trần với hành trang đong đầy những chuyến thiên di, đã bước qua những năm tháng ba mươi, ngưỡng cửa sung mãn và đẹp nhất đời người, luôn thích dấn thân vào cuộc chơi với ánh đèn lấp lánh nhiều màu sắc, nhưng vẫn phải đi – về khi nhớ. Đôi khi thầm hỏi, có nên dừng chân ở một sân ga nào đó, xốc lại đời mình, xa cái tính lông bông không từ bỏ được khi đã quen mùi sương gió. Để đêm về không còn cảnh cuộn tròn trong chiếc vỏ bọc mà ngủ với những nỗi ám ảnh của cuộc đời, lẫn thao thức sợ ma.

Và mỗi đêm trước khi lên giường ngủ, không còn cồn cào ước, sáng hôm sau thức dậy, mở mắt thấy Sài Gòn…”