Nhãn: Sách mới

“Hàng xóm tôi có một ông lính chống Pháp, 90 tuổi rồi. Ông hay sưu tầm các bài thuốc dân gian, viết vào cuốn sổ, rồi ghi “lưu hành nội bộ”. Ông bảo tôi, già rồi đừng nghĩ về quá khứ làm gì cho mất ăn mất ngủ, có hại cho sức khỏe, hãy nghĩ về tương lai.
Ông ấy nói cũng phải, nhưng tôi thì không nghĩ như vậy. Tôi nghĩ, nghĩ về tương lai thì phải nói cho lớp trẻ hiểu về quá khứ.”
—-
Bác là một lính cối. Bị điếc đã hai chục năm. Mất thính lực hoàn toàn chứ không phải một phần. Nói chuyện với bác bằng cách viết ra giấy. Bác cầm cuốn sổ lên đọc câu hỏi, thả cuốn sổ xuống bàn, bắt đầu trả lời.
Trong phòng khách chỉ có mình và bác. Một người chỉ nói. Một người chỉ viết. Giống như câm và điếc đang nói chuyện với nhau.
Bác hay khóc. Trong một buổi chiều nói chuyện mà bác khóc ba lần. Khóc xong bác lại xin lỗi.