Nhãn: Sách mới

Biết bao nền văn minh đã đến, đã qua. Biết bao mùa trăng đầy rồi lại khuyết. Trái đất vẫn quay. Thảm họa đi rồi lại đến. Và con người vẫn mãi quay cuồng trong mong cầu, giữa ranh giới mong manh của hạnh phúc, khổ đau. Ừ, thì ngày khó khăn cứ đến, ngày gian khổ sẽ qua. Chuyện của trời sẽ vẫn cứ là chuyện của trời. Chuyện của người sẽ vẫn cuốn hút, thị phi, sẽ vẫn bày ra trên chợ đời dẫu còm nhiều còm ít. Nhưng câu chuyện đời mình, mấy ai chú ý? Ta liệu có đang quên ta, quên sứ mệnh của chính mình, quên hạnh phúc đời ta? Ngoài kia, đời dẫu biến động thế nào, người dẫu hay dở ra sao, hành trình của ta liệu có thay đổi theo cuộc đời của họ?

Tương lai thuộc về người bắt kịp sự thay đổi và chuẩn bị đủ để nắm lấy thời cơ.